Học Kì Quân Đội
Năm 2007, khi ấy tôi còn làm trưởng Ban Quốc tế Thành Đoàn TP HCM, khi đề xuất chương trình học kì quân đội hình như không ai mặn mà lắm. Và cũng năm ấy, chương trình Sky – một loại hình trại tiếng Anh nổi lên như cồn. Cho đến năm 2008, khi về Phó Giám đốc khu đường Sông, Sở GTVT TP Hồ Chí Minh, đem ý tưởng này trình bày với chị Liên – ngày ấy là phó giám đốc trung tâm SYC, (giờ là Phó giám đốc phụ trách), rồi anh Huân – Giám Đốc Trung tâm SYC, anh Huân có vẻ không mặn mà lắm, nhưng chị Liên rất quyết liệt để làm chương trình. Sau khi xin ý kiến Ban Bí thư mà cụ thể là Bí thư thứ nhất TW Đoàn anh Võ Văn Thưởng (Bây giờ là bí thư tỉnh ủy tỉnh Quãng Ngãi), biết tôi và nhóm ekip sẽ thực hiện chính anh đồng ý ngay. Phải nói, mọi người đã chuẩn bị khá tốt cho chương trình đầu tiên, nhưng mức phí đóng 3,6 triệu ngày ấy là quá lớn cho 1 chương trình 10 ngày (có lẻ chưa có tiền lệ tại Việt Nam).

Chương trình học kì quân đội bắt đầu, 86 chiến sĩ đầu tiên đến với trung đoàn 88 (sư 302) anh hùng. Thiên nhiên hùng vĩ, xung quanh bao phủ bởi rừng. Đón chúng tôi là những trận mưa tầm tả, mưa ngút ngàn, nhưng những dãy nhà vang lên các cheer, trò chơi huấn luyện để bớt đi nổi nhớ nhà. Đêm thứ 3, chúng tôi phát thư, các em khóc, có lẻ đây là lần đầu tiên tôi làm chương trình mà các em khóc nhiều như vậy. Sau khi vào rừng cho đến khu cấm, vào các giếng khô tìm kiếm; rồi trở về các con đường mòn, nghe chị bán hàng nước nói có một thanh niên mặc quân phục lúc chiều có đi qua đường này… Mọi người hối tôi gọi điện thoại cho gia đình, nhưng tôi bảo khoan, hãy chờ và tìm kiếm tiếp. Cho đến 8g30 tối, tôi gọi thông báo, hỏi em đó có về đến nhà chưa, có bà con gần đây không. Gia đình nói có nhà bà con ở thành phố Biên Hòa, tôi bảo nhờ anh chị gọi thử. Lúc sau, chuông ren lên tôi mừng phát khóc vì em đó đang ở nhà bà con, và em ấy, gia đình bây giờ mới nói, là một em nghiện game. Sau chương trình Linh, Hiếu, Cát Tiên, Sơn… vẫn tiếp tục tham gia ở các năm tiếp theo.

Sau bữa ăn sáng cả tiểu đội lên xe di chuyển đến trường nuôi dạy trẻ em mồ côi khuyết tật Tam Bình (quận Thủ Đức) và được tham quan bến nhà Rồng. Các chiến sĩ ai cũng thích thú khi tặng các em nhỏ những phần quà do tự tay mình gói. Cùng chơi đùa, hát hò cùng với các em ở trường Tam Bình, nhiều câu hỏi được đặt ra mà chị Thảo và anh Toàn không kịp trả lời, nào là “vì sao em bé bị như vậy?” “sao em bé không ngồi dậy được”, “vì sao đã 5 tuổi rồi mà em bé chưa biết ăn cơm” v…v… có lẽ các chiến sĩ hoc ki quan doi của chúng ta hiểu và cảm nhận được rằng mình hạnh phúc.
Rời Tam Bình bến cảng nhà Rồng, chiến sĩ Cao Minh và Thành Nhân hơi mệt vì say xe nên không đi tham qua cùng các bạn. Chị Thảo ngồi lại cùng 2 em để trò chuyện, và hôm nay chị hiểu thêm về tình cảm của cậu bé Thành Nhân, chiến sĩ nhỏ tuổi luôn có đôi mắt buồn và ít nói nhưng ngoan lắm. Xe về lại trung tâm hơn 12h00, trưa nay các chiến sĩ ăn cơm hơi trể một tí…
Buổi chiều toàn đội tập trung làm đồ thời trang và tập văn nghệ, các chiến sĩ đều hăng hái tập luyện để biểu diễn. Cả đội có buổi tập văn nghệ thật vui và thích thú, mỗi chiến sĩ đều có một vai diễn trong vở kịch “sự tích quả dưa hấu thời hiện đại”, một một chiều thật thú vị làm sao.
Đêm nay các chiến sĩ được ba mẹ lên thăm và đem theo rất nhiều quà bánh cho Tiểu đội. Gia Quyền, Minh Quân (2004), Trần Diễn không được ba mẹ đến thăm. Trần Diễn thì được ba gọi điện thoại nói chuyện trước nên không buồn lắm, còn Minh Quân buồn một lúc thì cũng quên vì còn nhỏ và vô tư, riêng Gia Quyền chỉ yên lặng không bộc lộ cảm xúc nên anh Toàn ngồi kế bên động viên. Sau khi ba mẹ ra về cả tiểu đội liên hoan, chiến sĩ nào cũng vui vẻ trở lại như một gia đình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét